Thưa
Thầy
Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài
cửa lớp
Dưới gốc phượng
già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành
bướm và hoa
Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn
khóa kín
Mải lượn lờ theo
từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng,
sân trượt pa tin
Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian
bằng khói thuốc
Sống cho mình và
không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ?
Tôi sẽ là ai ?
Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một
vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn
phẳng lặng
Soạn bài trong
tiếng ho khan
Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài
không thuộc
Để bây giờ khi con
hiểu được
Biết làm sao tạ
lỗi cùng thầy
Giờ Học Cuối
Sân trường giờ học cuối
Cây phượng nở ngàn môi
Bao la nhìn mây trắng
Cháy rực trong men đời
Nôn nao giờ học cuối
Thầy kể chuyện văn
thơ
Trò chép lời lưu
niệm
Khúc khích cười
trong mơ
Sân trường tung
giấy vụn
Bàn ghế viết chia
tay
Chú lao công quét
rác
Cầm chổi rượt giấy
bay
Ông thầy già đi
tới
Nhìn lớp học đăm
chiêu
Phút suy tư tuổi
đỏ
Giờ tóc đã ban
chiều
Chuông reo giờ học
cuối
Chìm trong tiếng
hoan hô
Chia tay thầy đứa
khóc
Từng nhóm nhỏ hẹn
hò
Trường tôi sao đẹp
quá
Cây bông sứ rất
già
Vẫn đơm hoa thơm
ngát
Thầy ơi ! Con đi
xa
Tan trường giờ học
cuối
Thầy tóc trắng như
hoa
Bông gốc già bông
sứ
Hôn từng đứa con
qua
Gửi về cô giáo dạy văn
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ?
Ước gì... hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ?
Ước gì... hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...
NHỮNG LỜI THẦY TRONG TIM CON
Con cám ơn thầy bài học hôm nay
Cho con hiểu cuộc đời là lẽ sống
Con người sống luôn phải biết hy vọng
Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai.
Con phải bước trên những quãng đường
dài
Đầy chông gai,lắm bụi đường vất vả
Hãy cố lên không được để vấp ngã
Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan
Những kiến thức luôn rộng mở thênh
thang
Con cứ bước theo con đường đã chọn
Vững niềm tin_Tổ quốc đang chờ đón
Đem hành trang tri thức giúp nước nhà
Hãy chen vai cùng thế giới bao la
Đưa đất nước đi lên thời đại mới
Sánh năm châu trong thiên niên kỉ tới
Như những lời Bác từng nói không phai.
Con cám ơn thầy bài học hôm nay
Cho con hiểu cuộc đời là lẽ sống.
VẼ
Em vẽ lại mình hổi 17 tuổi
Mắt nơ tròn dưới mái lớp thân yêu
Lời thầy cô giữ lại đc bao nhiêu
Trang điểm cũ nay vẫn ngời như mới
Em vẽ lại bóng bạn bè phấp phới
Chung mái trường chung bạn với cùng cô
Những trò chơi vui lắm tuổi ngây thơ
Trang lưu bút muôn vàn điều thương mến....
Lối cỏ may trong câu thơ dẫn đến
Con đường đời hằn sỏi một giấc mơ
Nụ cười thầy cô em giữ lại đến giờ
Làm câu hát trên đoạn đường thác gió
Có những khi mệt nhoài rồi bỏ ngỏ
Công danh nào gượng lại giữa bon chen
Em vẽ cho mình phấn cũ với bảng đen
Để tập viết phút thảnh hồn xưa dấu
Em vẽ lại....ôi đâu rồi thơ ấu
Dáng cô thầy mưa nhòe nét ban xơ
Bài giảng bồi hồi đứt quãng một vần thơ
Lời cảm tạ chưa kịp rời thổn thức
Em vẽ lại bằng trái tim đầy mực
Những ân tình ơn nghĩa đấng dưỡng tâm
Không theo chân nhưng mãi mãi âm thầm
Cho em có bóng êm đềm nâng dấu
Em vẽ lại muôn ngàn lần vẫn thiếu
Vẫn thiếu thật nhiều những nét sắc yêu thương
Trái tim bao la không có nét vẽ thường
Em xin vẽ bằng hồn lời cảm tạ
Em vẽ lại mình hổi 17 tuổi
Mắt nơ tròn dưới mái lớp thân yêu
Lời thầy cô giữ lại đc bao nhiêu
Trang điểm cũ nay vẫn ngời như mới
Em vẽ lại bóng bạn bè phấp phới
Chung mái trường chung bạn với cùng cô
Những trò chơi vui lắm tuổi ngây thơ
Trang lưu bút muôn vàn điều thương mến....
Lối cỏ may trong câu thơ dẫn đến
Con đường đời hằn sỏi một giấc mơ
Nụ cười thầy cô em giữ lại đến giờ
Làm câu hát trên đoạn đường thác gió
Có những khi mệt nhoài rồi bỏ ngỏ
Công danh nào gượng lại giữa bon chen
Em vẽ cho mình phấn cũ với bảng đen
Để tập viết phút thảnh hồn xưa dấu
Em vẽ lại....ôi đâu rồi thơ ấu
Dáng cô thầy mưa nhòe nét ban xơ
Bài giảng bồi hồi đứt quãng một vần thơ
Lời cảm tạ chưa kịp rời thổn thức
Em vẽ lại bằng trái tim đầy mực
Những ân tình ơn nghĩa đấng dưỡng tâm
Không theo chân nhưng mãi mãi âm thầm
Cho em có bóng êm đềm nâng dấu
Em vẽ lại muôn ngàn lần vẫn thiếu
Vẫn thiếu thật nhiều những nét sắc yêu thương
Trái tim bao la không có nét vẽ thường
Em xin vẽ bằng hồn lời cảm tạ
Suối Tình
Suối Tình
ơi ! chiều nay về thăm lại
Bên cổng
trường lặng ngắm mãi hàng cây
Gió đâu về
! nhẹ thổi lá vàng bay
Cho buột
miệng gọi tên thầy... rất khẽ
Đã qua
chưa ! những chuỗi ngày thơ trẻ ?
Sớm , sớm
chiều Thầy gọi khẽ tên con
Suối ân
tình tưới mát mọng cỏ non
Như ấp ủ
một ân tình son sắt...
Con mãi
ước được một lần gục mặt
Trên vai
gầy trong tay ấm thầy xưa
Cho quên
đi những khó nhọc mới vừa
Bừng sống
lại những ngày xưa bé dại
Và Thầy ơi
! chiều nay về thăm lại
Suối ân
tình gội tắm lại ngày thơ
Mấy mươi
năm trong khắc khoải đợi chờ
Ôi chao
nhớ ! tuổi thơ chừng quá đỗi...
Thầy Tôi !
"Công
cha , nghĩa mẹ , ơn thầy
Không thầy
dạy dỗ đố mày làm nên "
Thầy mãi
là người em kính mến
Với lời
răn , tiếng dạy dền dền
Những lúc
em học tựa như sên
Thầy đã
đến mang cho em hi vọng
" Hãy
cố sống và vược qua thử thách
cuộc đời
ta nằm ở bản thân ta"
Thầy dạy
em đức tính thật thà
Không dối
trá và tự mình kiểm điểm
Để chúng
ta cùng hướng tới tương lai
Dẫu rằng
biết chẳng có ngày mai
Cuộc đời
thầy không co gì khấm khá
Từng giây
phút thầy dâng cho đời cả
Giúp đỡ
người bằng tất cả trái tim
Tình thầy
trò biết bao là kỉ niệm
Thầy là
người em kình mến thầy ơi !
Một
thời và mãi mãi
Tuổi
học trò con đã đi qua
Ghi lại
tim con một thời không chỉ là mưa nắng
Cũng không
chỉ là mây hồng... áo trắng
Mà một
thời sâu lắng nghĩa thầy cô
Bao tháng
ngày long con vẫn băn khoăn
Có đơn vị
nào cân đo tình nghĩa đó
Bao trắc
trở cuộc đời con nhớ rõ
Lá chắn -
Thầy cô - che chở cho chúng con
Con biết
những điều thầm lặng lớn lao
Lại đến
ngày vui lại thêm một tuổi đời sự phạm
Mãi tóc
bạc lại bạc nhiều thêm nữa
Giáo án
dày thêm kinh nghiệm giảng bài
Xon xin được
làm cô trò bé nhỏ
Của Thầy
cô suốt cả cuộc đời
Trong giừo
phút thiêng ngày hội lớn
Con nguyện
trọn đời nối bước thầy cô.........
Câu thơ
viết giữa sân trường
Tôi đi tìm
lại lời thương đong đầy
Gửi vào
một thủa thơ ngây
Nghe trong
ký ức lời thầy rất xa
Viết thơ
cho một mùa hoa
Bằng lăng
nở tím như là ... nhớ thương
Ta về gửi
suốt con đường
Bạn bè ở
đấy tơ vương, mắt tìm
Viết về
một thủa trong tim
Một thời
ta đã đi tìm ... về đâu
Buồn vui
thì rất đằm sâu
Thơ ai ghi
vội ... một câu ... trên bàn!
Bây giờ
gió đã miên man
Nhành bằng
lăng tím nắng tàn ... nghiêng rơi
Ngập ngừng
muốn nói ... lại thôi
Thầy cô
ơi, bạn bè ơi ... bao người
Viết thơ
gửi một nụ cười
Hôm qua ai
đã làm đuôi áo hường!
Gửi lại
một thủa thân thương
Thầy, cô,
bè bạn, lớp, trường, hàng cây ....
Giã từ
nhé, thủa thơ ngây
Con đường
đi vọng ... lời thầy ... thiết tha ...
Thầy
và cổ tích
Con trở về
trường cũ - giữa mùa thi
Những mái
đầu xanh vẫn miệt mài như ngày nào thuở trước
Vẫn là
thầy trở đi bao điều ước
Chỉ mái
tóc ngả màu và ánh mắt già hơn.
Trường cũ
bây giờ sạch đẹp hơn
Bảng viết
phấn guờ thay bằng bảng từ sáng loáng
Mà sao
thầy con vẫn thầm lặng
Bụi phấn
nào vương vấn đâu đây.
Con trở về
trong ráng đỏ chiều nay
Con đường
nhỏ mỗi ngày hai lần thầy lên lớp
Hàng
phượng vĩ vẫn một lòng đỏ rực
Trời chiều
nay hay cổ tích thần tiên !
Rồi cổ
tích có còn đẹp hơn
Trang giáo
án miệt mài thầy soạn
Gửi lá
bàng chao nghiêng đưa tiễn
Vẫn những
chuyến đò đầy thầy chở qua sông.
Một bài thơ hay về
thầy cô giáo
Em
vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông
cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài
tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu
bây giờ em đã biết làm thơ
Đọc
chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ
vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi
tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải
rong chơi nên em chẳng thuộc bài
Chỉ
mỗi chữ O em đọc sai
Dường
như cô già đi mấy tuổi
Đến
khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô
giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!
Em
hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là
một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt
đất như trời xanh mơ mộng
Bông
cúc vàng nên buổi sáng vô tư.
Khởi
đầu cho một chuyến đi xa
Lối
trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài
tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả
cuộc đời cô dõi bóng theo em ...
THẦY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...
LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
P/s: Những bài thơ được sưu tầm trên mạng và từ các tạp chí tuổi học trò
Có gì không hay hoặc còn thiếu sót thì mình mong các bạn đóng góp ý kiến,giúp hoàn thiện blog đẹp hơn nữa nha ^^
Trả lờiXóa